Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

Dặn con






Dặn con - Trần Nhuận Minh
Chẳng ai muốn làm hành khất
Tội trời đày ở nhân gian
Con không được cười giễu họ
Dù họ hôi hám úa tàn

Nhà mình sát đường, họ đến
Có cho thì có là bao
Con không bao giờ được hỏi
Quê hương họ ở nơi nào

Con chó nhà mình rất hư
Cứ thấy ăn mày là cắn
Con phải răn dạy nó đi
Nếu không thì con đem bán

Mình tạm gọi là no ấm
Ai biết cơ trời vần xoay
Lòng tốt gửi vào thiên hạ
Biết đâu nuôi bố sau này...

1 nhận xét:

  1. Mình tạm gọi là no ấm
    Ai biết cơ trời vần xoay
    Lòng tốt gửi vào thiên hạ
    Biết đâu nuôi bố sau này...

    Câu thơ quá hay Nguyên Lão à...đọc mà xót xa nhưng cũng quá tình người.
    MTV nao lòng khi nhìn những cảnh này, nhưng tiếc thay có một số người vẫn lợi dụng lòng thương của mọi người mà ngày đi ăn mày đêm ăn chơi thoải mái. Khiến lòng tin của con người bị hư hao.Chênh vênh giữa hai chiều hư thực. Tình thương lòng tin và sự giả dối Nguyên Lão ạ.

    Trả lờiXóa