Thứ Bảy, 19 tháng 1, 2013

Trần gian một khúc



“Trần Gian Một Khúc “

Con người ta sinh ra, ai thoát khỏi: sinh, lão, bệnh, tử?

Sinh, Trụ, Hoại, Diệt là định luật của tạo hóa, không có cách chi thay đổi được.Cây cối đâm chồi nảy lộc vào muà xuân, xanh tốt xum xuê trong mùa hè, lá héo vàng vào mùa thu, đến mùa đông thì lá vàng rơi rụng, chỉ còn trơ trụi cành cây. Rồi tới mùa xuân năm sau, cây lại đâm chồi nảy lộc. Cái chu kỳ sinh, trụ, hủy, diệt cứ tiếp nối nhau, không ngưng nghỉ.

Ðời người là bể trầm luân, cõi thế gian đầy những ưu tư phiền não. Vạn vật đều bị chi phối bởi luật vô thường.. Vừa mới sinh ra cất tiếng khóc oa oa chào đời. Rồi lớn lên, bước vào đời với bao nhiều mộng đẹp. Thoắt một cái, mái tóc đã điểm sương, mắt đã mờ, lưng đã mỏi, 2 chân đã chậm chạp. Rồi cuối cùng, là hai tay buông xuôi, đi vào lòng đất, bỏ lại trên thế gian tất cả các thứ mà cả đời phải bôn ba vất vả mới làm ra được..

Ðời người như giấc mộng. Người ngoại quốc cũng có câu: Life is too short. (cuộc đời quá ngắn) Thế mà, con người ta khi còn sức khỏe thì mải mê kiếm tiền, lo củng cố địa vị, danh vọng, không có thì giờ để hưởng đời đúng nghĩa.

Cũng ít ai sửa soạn tâm tư để đón nhận những cái vô thường của tuổi gìa. Ðến khi mái tóc đã điểm sương, da đã nhăn, mắt đã mờ, chân đã chậm thì mới giật mình, rồi buồn phiền, thất vọng, nuối tiếc. Khi đó, bao nhiêu tiền của cũng trở thành vô dụng. Ăn uống thì phải kiêng thứ này, cữ thứ kia vì đường lên cao, cholesterol lên cao. Ăn đồ cứng không được vì hàm răng cái rụng, cái lung lay. Ði chơi xa thì không dám vì sức khỏe kém, đầu gối đau nhức. Nghe nhạc, xem phim cũng không được vì tai đã nghễng ngãng, mắt đã kèm nhèm.

Người VN mình vốn cần kiệm, chăm làm, chắt bóp để có của ăn của để. Làm việc thì liên miên quên cả cuối tuần, bất kể ngày lễ hay ngày Tết. Làm thì nhiều, mà ít dám vui chơi huởng thụ như người Âu Mỹ..

Suốt đời cặm cụi, nhịn ăn nhịn mặc, để dành, mua cái nhà cái cửa để một mai khi chết thì để lại cho con cháu. Sống như vậy quả là thiệt thòi.

Người xưa đã nói:

Một năm được mấy tháng xuân

Một đời phỏng được mấy lần vinh hoa

Và:

Chẳng ăn, chẳng mặc, chẳng chơi

Bo bo giữ lấy của trời làm chi

Bẩy mươi chống gậy ra đi

Than thân rằng thuở đương thì chẳng chơi



Con người có tham vọng, có nhu cầu nên mới bon chen. Suốt đời cứ miệt mài lo tìm kiếm những thứ vô thường mà quên mất chữ “nhàn”. Những thứ vô thường này là nguyên nhân đưa đến lo âu, căng thẳng, mất ăn, mất ngủ. Và nếu kéo dài có thể đưa đến bệnh tâm thần.


Ông Cả ngồi trên sập vàng

Cả ăn, cả mặc, lại càng cả lo
Ông bếp ngồi cạnh đống tro

Ít ăn, ít mặc, ít lo, ít làm

Ðời người sống mấy gang tay
Hơi đâu cặm cụi cả ngày lẫn đêm

Hoặc là

Ăn con cáy, đêm ngáy o..o

Còn hơn ăn con bò, mà lo mất ngủ.

Người xưa tuổi thọ kém, ngay tới vua chúa cũng chỉ sống tới khỏang 50 tuổi. Tới 60 tuổi đã ăn mừng “lục tuần thượng thọ. Còn tới 70 tuổi, thì thực là hiếm hoi. Bởi vậy mới có câu: “nhân sinh thất thập cổ lai hy (tức là, người ta có mấy ai mà sống được tới 70).

Ngày nay nhờ khoa học tiến bộ. Con người được sống trong điều kiện vật chất vệ sinh, và thoải mái hơn.

Những phát minh của ngành Y, Dược đã giúp nhân loại vượt qua được các bệnh hiểm nghèo, mà người xưa kêu là bệnh nan y như bệnh lao, bệnh phong cùi, bệnh suyễn. Ngày nay người ta sống tới 80, 90 tuổi không phải là ít. Tuy nhiên sống lâu chưa phải là hạnh phúc. Hạnh phúc là luôn cảm thấy vui vẻ, yêu đời, biết tận hưởng cuộc sống. Muốn vậy thì cần phải giữ cho thân tâm được an lạc.

Tâm thân an lạc là biết vui với những cái trong tầm tay của mình, chấp nhận những điều mình không thể nào tránh khỏi. Sống hòa hợp vui vẻ với mọi người xung quanh, không chấp nhất, tỵ hiềm. Lớn tuổi thì không làm ra tiền, nhưng cũng may, ở những nước tân tiến đều có khoản tiền trợ cấp cho người gìà để có thể tự lực mà không cần nhờ cậy vào con cháu. Các cụ gìà nên mừng vì sang được xứ này, thay vì ấm ức với số tiền quá khiêm nhượng, không thể tiêu pha rộng rãi như bạn bè.

Già thì phải chịu đau nhức, mắt mờ, chân chậm, đừng nên than thân trách phận, cau có, gắt gỏng, đã không làm được gì hơn mà còn tạo sự áy náy, thương cảm cho những người xung quanh.

Ở đời mỗi người một cảnh, vui với cảnh của mình, không suy bì, thèm muốn, ganh ghét với những người xung quanh. Biết đủ thì đủ (Tri túc, tiện túc).

Người ta bảo trên 60 tuổi, mỗi ngày sống là một phần thưởng cho thêm (bonus) của Thượng Đế.

Vậy thì hãy nên vui vẻ, tận hưởng những ân sủng mà không phải ai cũng có được : Ðời sống của mình vui tươi hay buồn thảm là tùy thuộc vào thái độ của mình đối với cuộc SỐNG

                                                                                                                Nguyên Lão - Cóp nhặt

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

CON GÁI XỨ THANH




CON GÁI XỨ THANH
Có người bạn từng hỏi tôi: "Này, cậu thấy con gái Thanh Hoá có xinh không?" lúc ấy tôi chỉ lưỡng lự, cười trừ cho qua vì chẳng biết nên trả lời như thế nào.Người ta chê cái giọng Thanh Hoá khó nghe, nặng trịch, phát âm sai lung tung nên con gái Thanh Hoá cũng chịu oan luôn đoạn “mô, tê, răng, rứa” từ bao đời nay.

Người ta chê xứ Thanh xấu tính, hay chấp nhặt, hay ......để bụng lại còn bảo thủ nên con gái Thanh Hoá cũng ngang ngạnh, ương bướng, khó bảo không ai bằng. Người ta chê đất Thanh Hoá đểu xỏ, hay chơi khăm nên nhiều khi con gái Thanh Hoá mang tiếng "ăn rau má, phá đường tàu". ...Người ta nói dân Thanh Hoá vụng về nên con gái Thanh Hoá hay bị nhận xét là "ăn canh không bỏ muối”!

Người ta khen dân Thanh Hoá "nắm đuôi trâu bơi qua sông Mã" nên con gái Thanh Hoá nổi tiếng can trường, gan dạ. Người ta khen dân Thanh Hoá chăm chỉ, cần cù nên con gái Thanh Hoá được biết đến là những người chịu thương chịu khó. Người ta khen dân Thanh Hoá hiếu học nên con gái Thanh Hoá không ít lần vượt mặt các đấng nam nhi làm nên kì tích. Người ta bảo dân Thanh Hoá nghèo khó nên con gái Thanh Hoá cũng có tâm lòng nhân hậu, thương cho những người cũng khó khăn như mình. Ấy vậy mà, người ta lại đem con gái Thanh Hoá ra so sánh với con gái Hà Nội yêu kiều, với thiếu nữ làng Quan họ Bắc Ninh ăn nói dễ nghe, cả các thôn nữ chân chất của vựa lúa Thái Bình, rồi nét ngây thơ của con gái Tây Bắc. Người ta ca ngợi sự hiền lành của con gái Huế, câu hò ví dặm của con gái bên bờ Hiền Lương, sự năng động của con gái Sài thành, sự suồng sã của con gái vùng Đồng bằng Sông Cửu Long hay cá tính mạnh mẽ của con gái Tây Nguyên. Không dám quá lời, theo tôi, ở con gái xứ Thanh hội tụ tất cả những vẻ đẹp đó, không biết có phải là do ở đây có cầu Hàm Rồng là mối giao thông huyết mạch nối liền hai miền Nam - Bắc, nét đẹp riêng biệt ấy không vùng nào có được. Có tìm ở khắp Việt Nam cũng không con gái vùng nào hội tụ được sự dịu dàng, khéo léo, tấm lòng cảm thông, sự thân thiện, chan hoà và quan trọng là người ta thấy con gái Thanh Hoá anh hùng nữa!Nếu có người bạn nào hỏi tôi:"Này, cậu thấy con gái Thanh Hoá có xinh không?" Lúc ấy, tôi sẽ sẵng sàng tự tin trả lời rằng "Nghe bảo con gái Thanh Hoá xinh, nhưng thực ra, con gái Xứ Thanh ... đẹp thật!”
                                                                     HĐH TH
                                                                                                                                      

Thứ Bảy, 12 tháng 1, 2013

Chào buổi sáng

                Một buổi sáng chủ nhật thật tuyệt vời. Mình dậy từ lúc 5h sáng để ôn bài thời tiết cũng se lạnh như miền Bắc, nhưng đến khoảng 6 giờ sáng thì ông mặt trời từ từ ló ra những tia nắng của bình minh thật ấm áp như mùa xuân đã về đến nơi ri vậy. Tuy mùa Xuân chưa về đến đây. Nhưng mình yêu cái chuyển tiếp giữa hai mùa, xốn xang trong lòng nhiều kỷ niệm. Ngồi nhâm nhi ly cafe nghe mấy chú chim của mình đua nhau hót chào ngày mới tươi đẹp cùng ngắm mặt trời lên thật thú vị. Hôm nay dự báo với mình là một ngày có nhiều niềm vui và mình lại thả hồn vào những bài hát Xuân chẳng nghĩ gì đến việc ôn bài nữa. Thôi kệ vậy! được ngày nghỉ thì mình nên cũng tận hưởng hết chứ, cuộc sống bây giờ gấp gáp quá biết thế nào mà lần được.

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Mưa Xuân







Bút tích "Mưa xuân" trong "Tuyển tập Nguyễn Bính"


Mưa xuân
Nguyễn Bính

Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.

Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay".

Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.

Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!

Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.

Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay dường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.

Chờ mãi anh sang, anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!

Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

Em giận hờn anh cho đến sáng
Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì
Thưa u, họ hát… rồi em thấy
Nước mắt trào ra, em ngoảnh đi.

Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày".

Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng: hát tối nay?
1936

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013


Đặng Vương Hưng
Học quên để nhớ


Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...

Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

NGHE TIN BẠN LẤY VỢ




 

Nghe Tin Bạn Lấy Vợ

Đời trai nay đã thôi rồi
Tin mày lấy vợ rụng rời lòng tao
Đang bay nhảy sướng thế nào
Tự nhiên mày lại vướng vào vợ con
Vợ con là cái lồng son
Đường vào thì có , chẳng còn đường ra

Vợ mày là con người ta
Nghĩ mày với nó , chẳng bà con chi ??
Con gái là cái quái gì ?
Mà mày mê mệt mày đi vào tròng
Thuyền quyên là bẫy anh hùng
Bao người đã chết , mày không thấy à ?

Ngày xưa mày vẫn ba hoa :
" Thằng nào ngu mới bị sa lưới tình "
Giờ đây cáo đã thành tinh
Đã thấy bẫy sập , còn xin được vào
Độc thân thì sướng biết bao
Bao nhiêu con gái đua nhau lôi mời
Bây giờ đã vợ con rồi
Đi về khai báo, chạy trời khỏi mưa
Tiền lương tháng tháng phải đưa
Tiêu xài mua sắm phải thưa với bà
Thân trai rửa bát quét nhà
Vợ kêu thì dạ , còn ra nỗi gì
Bạn bè rủ nhậu chẳng đi
Sợ về nằm thảm tối thì đứt hơi
Hu Hu Hu ấy mày ơi
Kể như tao khóc cho đời bạn tao

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

Dặn con






Dặn con - Trần Nhuận Minh
Chẳng ai muốn làm hành khất
Tội trời đày ở nhân gian
Con không được cười giễu họ
Dù họ hôi hám úa tàn

Nhà mình sát đường, họ đến
Có cho thì có là bao
Con không bao giờ được hỏi
Quê hương họ ở nơi nào

Con chó nhà mình rất hư
Cứ thấy ăn mày là cắn
Con phải răn dạy nó đi
Nếu không thì con đem bán

Mình tạm gọi là no ấm
Ai biết cơ trời vần xoay
Lòng tốt gửi vào thiên hạ
Biết đâu nuôi bố sau này...