Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2012

Như một lời chia tay


"Làm sao biết từng nỗi đời riêng, để yêu thêm, yêu cho nồng nàn". Khi chúng ta có điều kiện để hiểu hơn về nhau thì ai cũng sẽ cảm thấy người còn lại có điều gì đó để mà yêu thương.
Nên đừng vội ghét ai, bởi đơn giản là ta chưa biết đủ về nhau để mà yêu thương nhau .

Thứ Năm, 27 tháng 12, 2012

Mùa Hoa Cải



Mùa Hoa Cải



Có một mùa hoa cải

Nở vàng bên bến sông

Em đang thì con gái

Đợi anh chưa lấy chồng


Anh rụt rè không dám

Hái một bông cải ngồng

Sợ làm con bướm trắng

Giật mình bay sang sông.


Qua bao mùa hoa cải

Chỉ mình anh biết thôi

Mình anh không dám hái

Hoa cải bay về trời.


Bâng khuâng chiều làng bãi

Không còn hoa cải ngồng

Ai xui anh trở lại

Ngày em đi lấy chồng.


Anh lại gieo hạt cải

Lại âm thầm đợi mong

Có một người con gái

Đợi anh chưa lấy chồng.





1)
Quê hương xưa hoài niệm, tuổi thơ thơm ngọt, ruộng đồng bát ngát
Nắng lấp loáng chiều vàng, mênh mang chân trời
Ta lưng trâu về nghe xa lời mẹ gọi
Đơn sơ mái tranh nghèo, cò thương con dại, lặn lội phương xa
Vách núi gió ùa về, đêm co ro ngồi
Nghe mưa đông lạnh thương ai mong ai

Phận đời nào chênh vênh cơ cực, nhiều lam lũ gió sương
Nơi quê xưa nghèo lắm, đêm năm canh mòn mỏi
Ngày tha hương xứ người, từng đêm vẫn nhớ thương
Chim ơi mang lời nhắn, theo mây xa về nhà

2)
Quê hượng ơi ngày nào trẻ thơ gom nhặt từng nhành lúa chín
Nắng cháy rát ngày hè, xa xa ngôi trường
Đôi chân băng rừng qua bao chặng đường về
Rung rinh đám hoa dại, cỏ cây bên đường, rộn ràng tiếng hát
Bé gái dáng hiền hòa, dân ca mơ màng
Quê hương e là trăm câu dân ca

Nồng nàn lời ru trên tay mẹ, vành nôi ấm giấc mơ
Quê cho ta nhiều lắm, sông kia ko ngừng chảy
Ngày vinh hoa xứ người, giờ con đã lớn khôn
Luôn mang trong lời hát, câu dân ca ngọt lành

3)
Chân mây xanh vời vợi, đò ngang qua chiều, 1 dòng bát ngát
Tiếng sáo vút đầu làng, thênh thang con diều
Ta theo nhau về bên hiên nhà gọi mẹ
Thân thương góc sân nhà, vòng tay ôm mẹ, nghẹn ngào khóe mắt
Tiếng trống thúc ngoài đình, đêm nay trăng hội
Ai say men tình câu ca quê em

Dịu dàng vầng trăng xưa thanh bình, tròn câu hát bé thơ
Xa bao nhiêu là nhớ, đây rưng rưng kỷ niệm
Kìa ai ơi quê mình đẹp hơn những bức tranh
Xanh bao la tình thắm, nghe thơm hương ngọt lành

Nồng nàn lời ru trên tay mẹ, vành nôi ấm giấc mơ
Quê cho ta nhiều lắm, sông kia ko ngừng chảy
Này bao nhiêu chân tình, còn xanh mãi
Thương nhớ ngày xưa khi còn nằm nôi nghe mẹ hát
Câu dân ca ngọt lành

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

               [Truyện Ngắn: Lá thư chưa bao giờ được mở]
                                       ----------------

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chà
ng trai đi dọc con phố – con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ – từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành – và chàng trai biết đó là ‘tình yêu từ ánh mắt đầu tiên’.
Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng lên hỏi:
- Tôi có thể giúp gì được anh? – Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
- Ơ.. – Chàng trai lúng túng – Tôi muốn mua một CD…
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
- Anh có cần tôi gói lại không – Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày – đem về.
Vài ngày sau…
‘Reeeeng!…’
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:
- Alô?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.
- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi…hôm qua.
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ‘ Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.’
Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:’ Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? – Jacelyn.’
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa… Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy…
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

Thứ Năm, 20 tháng 12, 2012

Người quan trong nhất trong cuộc đời

    Chuyện sảy ra tại một trường Đại học ở Mỹ. 
    Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên," Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?
     Một nam sinh bước lên
     Giáo sư nói, " Em hãy viết tên 20 người mà em khó có thể rời bỏ. " Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên hàng xóm, bạn bè, người thân của em.
     Theo như trong câu chuyện thì vị giáo sư sẽ yêu cầu anh sinh viên tuần tự xóa tên từng người, chỉ để còn lại người cuối cùng, quý bạn khoan đọc hết mà hãy thử đặt mình vào người sinh viên đó xem người cuối cùng của quý bạn có giống như người  sinh viên ấy không.
     Giáo sư nói: "Em hãy xóa tên một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!" Chàng trai liên xóa tên người hàng xóm.
     Giáo sư lại nói: "Em xóa thêm một người nữa!" Chàng trai lại xóa thêm một đồng nghiệp.
     Giáo sư lại nói tiếp:"Em xóa thêm một người nữa đi!" Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời.Chàng trai lại xóa tiếp ...
     Cuối cùng trên bảng chỉ còn lại ba cái tên: Bố, Mẹ, vợ và các con. Cả giảng đường im phăng phắc, mọi người lặng lẽ nhìn giáo sư, cảm giác dường như đơn thuần đây không còn là một trò chơi nữa rôi!
     Giáo sư bình tĩnh nói " Em xóa thêm một người nữa!" Chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn... anh đưa viên phấn lên ... và gạch đi tên của bố mẹ! 
     Hãy gạch đi một cái tên nữa!" Tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai. Chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, chàng trai từ từ gạch bỏ tên của đứa con trai ...
     Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cùng đau khổ.
    Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh hồi lâu rồi hỏi: "Lẽ ra người thân thiết với em phải là Bố mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó rời xa nhất?"
      Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời.
     Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói: " Theo thời gian, cha mẹ sẽ dời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, là bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!."

Nguyên Lão - Cóp nhặt

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Chiếc chìa khóa



         Ngày còn bé, em xinh xắn, mũm mĩm như một bé búp bê. Em đi học, cđeo một chiếc chìa khóa buộc sợi len màu đỏ. Mẹ em đeo cho em, để buổi trưa đi học về em tự mở cửa vào nhà. Tôi bế em lên, thơm vào má em. Em ngào ngạt như một cục bột. Bé em xinh xắn , bụ bẫm, ai mà chẳng yêu.


             18 tuổi, em mang hai má lúm đồng tiền, bước vào đại học. Cổ em đeo một sợi dây chuyền, có chiếc chìa khóa nhó xíu. Có điều chiếc chìa khóa này không dùng để  mở một cái gì cụ thể cả.

          20 tuổi, em có người yêu. Cùng khu tập thể với nhau, những chuyện như thế chúng tôi đều biết hết. Ai cũng khen em nết na, thùy mị, xinh đẹp. Tôi  thầm gen với chàng trai của em.

           Nhưng rồi tình yêu ấy không thành. Hai người chia tay nhau. Bạn bè em nhiều, nhưng người riêng của em thì không thấy. Bẵng đi một thời gian dài, mọi người bắt đầu sốt ruột cho em. Ai cũng bảo em kén chọn thế.

         25 tuổi em mới có mối tình thứ hai. Ai cũng bảo em kén chọn, kĩ tính. Riêng tôi , tôi không nghĩ thế. Chiếc chìa khóa em đeo ở cổ kia, không thể mở cái gì cụ thể cả, nhưng tôi biết đó là chiếc chìa khóa mở vào tâm hồn em, trái tim em.

        Tâm hồn người con gái như một căn phòng đóng kín, muốn vào phải có chìa khóa. Trong muôn vàn chìa khóa, chỉ có một chìa...Người con gái phải giữ gìn nó vô cùng cẩn trọng và trao giữ cho ai khi đã đủ lòng tin.
    
        Em là ai? Bí mật đó tôi chôn chặt đáy lòng, không một loại chìa khóa nào có thể mở được.
                                               
                                                                                   PDK

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2012

Lặng im


...Em đã nói biết bao lời
Với cha , với mẹ, với người xung quanh
Với biển cả với cây xanh
Sao em không nói với anh một lời